top of page
Bái HộI Phật A Di Đà

HỒI HAI MƯƠI CHÍN
DẠO THẾ GIỚI CỰC LẠC TÂY PHƯƠNG
LẮNG NGHEĐỨC PHẬT A DIĐÀ THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 26 tháng 7 năm Canh Thân (1980)

 

Thơ
Vô trần lạc đắc nhất thân khinh
Tĩnh thổ cần bồi phương thốn canh
Quả mãn công viên quy cực lạc
Thiên biên hải giác nhậm du hành.

 

Dịch
Thoát tục vui thay xác nhẹ nhàng
Đất lành vun xới sống thênh thang
Tròn đầy công quả về chầu Phật
Biển rộng trời cao thỏa vẫy vùng.

 

Tế Phật: Khắp nơi đều nghe thấy có người học Phật tu đạo, song cuối cùng muốn học Phật tu đạo phải làm sao đây? Theo như lão tăng thấy thì cũng chẳng có gì, chỉ cần hỏi lại lòng mình mà thôi, nếu như thấy tâm không thẹn, tôi cho là đã gần Phật rồi đấy. Xa rời tâm tức chẳng có
Phật để tìm, như trong một ngôi chùa không có một vật chi hết, hẳn chẳng thể gọi là chùa được, trong cơ thể con người nếu như không có tâm thì làm sao thành người nổi.

 

Do đó nguyện chúng sinh hãy gắng trở thành người có tâm. Tâm có thể biến hóa vô cùng, giống như một chuyên viên vẽ kiểu y phục giỏi, có thể vẽ hàng trăm, hàng ngàn bộ đồ kì quái khác nhau. Tâm người có thể ví như chuyên viên vẽ mẫu y phục, có thể biến đổi diện mạo thân hình mình thành nhiều vẻ khác nhau, muốn biến thành Phật thành ma đều tùy tâm mình muốn. Mỗi cá nhân là một vị thầy ma thuật, muốn bỡn bất cứ cách chi, đi bất cứ kiểu gì, chọc cười cách nào đều làm được cả. Lão tăng chỉ hi vọng biến thành người tốt, biến thành Thần Thánh Tiên Phật chứ đừng tự biến mình thành ma thành quỷ để cho người đời sợ hãi chán ghét thì thực quả là quá u mê ngu tối. Biến thành tốt biến thành hoại đều do một tay mình tạo nên, đem mình biến thành địa ngục quỷ quái hoặc trâu bò gà vịt, soi gương nhìn lại vóc dáng nhảy lên thất thanh kêu lớn... Khi đó mới vỡ lẽ ra là chẳng thể biến thành bức vẽ kiểu mẫu, thụ pháp chẳng cao minh cho nên đã biến hóa sai. Nghe lời lão tăng nói, bản lai diện mục tức bộ mặt chân thực nếu như mất đi thì dẫu kêu cầu liệu có thể trở lại được không? Chắc chắn là không, một sớm biến chất sau này có hối cũng chẳng kịp nào. Bữa nay thầy hướng dẫn trò ngoan Dương Sinh dạo thế giới cực lạc tây phương bái hội đức Phật A Di Đà.
 

Dương Sinh: Thưa con đã lên đài sen, kính mời ân sư khởi hành...


Tế Phật: Đã tới nơi, Dương Sinh xuống đài sen mau.
 

Dương Sinh: A, tới chốn này vàng bạc, ngọc lưu li phô bày ngập đất, lan can, rừng cây, lưới võng đều là những vật phi phàm, thứ nào thứ nấy chói ngời hào quang, quả là cảnh tuyệt vời chưa từng thấy ở thế gian.


Tế Phật: Thế giới tây phương cực lạc, là nơi đức Phật A Di Đà ngự, nơi đó cũng còn gọi là đất nước cực sung sướng, bảy lần rào, bảy lần lưới, bảy hàng cây vây quanh kín bốn phía. Chúng ta mau tới trước bái hội đức Phật tôn kính cùng lắng nghe người thuyết pháp.
 

Dương Sinh: Phía trước có một ngôi điện lớn, có phải đó là nơi đức Phật tôn kính cư ngụ không?
Tế Phật: Đúng đấy, phía trước là điện Di Đà, chúng ta mau tới trước đảnh lễ.

 

Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Trong điện có rất nhiều cao tăng cư sĩ tu thành chính quả, vị nào vị nấy vẻ mặt từ bi miệng đang niệm Phật, thanh âm du dương tịch mịch người nghe trong lòng thư thái.


Tế Phật: Lúc còn tại thế họ đều là những người tu học Phật đạo, nhờ công đức viên mãn cho nên được tới thế giới cực lạc... Đã tới Thánh điện, chúng ta mau vào đảnh lễ đức Di Đà.

Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Vào trong thấy ngồi ngay chính giữa điện một vị Phật pháp tướng trang nghiêm, toàn thân ngời sáng hào quang, khiến người ta nhìn thấy phải kính nể. Đệ tử là Dương Sinh xin đảnh lễ đức Phật kính tôn, bữa nay có duyên theo ân sư tới thánh cảnh cực
lạc đảnh lễ đức Phật A Di Đà. Xin đức Phật kính tôn truyền dạy Phật pháp cho đệ tử.

 

Phật A Di Đà: Lành thay, người ta niệm “A Di Đà Phật” còn tôi lại niệm “Chúng sinh là Phật”, chúng sinh bị luân hồi sáu ngả, thân bị thống khổ, cho nên tôi phát bốn mươi tám đại nguyện tạo được cực lạc thế giới, nơi này hóa thành vùng đất yên lành, dạy người quyết chí niệm Phật tu đạo, mỗi niệm không quên Phật trong ta, tôi đương dẫn dắt tới đây. Nếu như nghiệp phàm chưa tĩnh, niệm Phật tâm chẳng chuyển, hình Phật tự tán, thiếu bàn tay từ bi, sức yếu vô phương cứu độ. Cho nên hi vọng chúng sinh học Phật tu pháp, bộ đầu ắt phải tĩnh nghiệp trần, tự tạo đất tĩnh, còn không khó mà thành đạt. Bữa nay vui mừng được thấy Dương Sinh là người phàm vào cửa pháp Di Đà đất tĩnh, đặc biệt ban ít lời để giác ngộ, nếu như có gì thắc mắc cứ đặt câu hỏi tôi sẽ trả lời.


Dương Sinh: Cảm tạ đức Phật kính tôn đã ban cơ hội tốt cho đệ tử, kính hỏi đức Phật tôn kính vừa rồi ngài dạy:


“Thế nhân đều niệm A Di Đà Phật” còn ngài là một lòng niệm “Chúng sinh là Phật” đệ tử cảm thấy có bao hàm ý nghĩa, kính mong ngài giải rõ ý đó là như thế nào?

Phật Tôn Kính: Lành thay, Dương Sinh quả là có trí huệ, chúng sinh ngày đêm niệm “A Di Đà Phật” là mong tôi độ họ lên thế giới cực lạc. Còn tôi ngày đêm niệm “chúng sinh là Phật” tức hi vọng rằng chúng sinh và tôi là một, nếu như thể ngộ được ý của tôi thì trần thế sẽ hóa thành đất tĩnh, thế giới ta bà biến thành nước cực lạc, vì tôi cũng mong xuống đất tĩnh trần gian sống tiêu dao tự tại một phen.


Dương Sinh: Lời nói của đức Phật tôn kính hàm ngụ ý nghĩa siêu diệu, nếu như nhân gian biến thành cực lạc, ngài sẽ đầu thai giáng phàm chăng?
 

Phật Tôn Kính: Chỉ mong là trần gian với đất này tương đồng, tôi ước ao xuống phàm.
 

Dương Sinh: Thưa chúng sinh đều mong siêu thăng thế giới cực lạc, ý nghĩa đó có điên khùng không?


Phật Tôn Kính: Người đời nghiệp chướng quá nặng, thống khổ phiền não bất tuyệt nên khổ nghiệp buộc chặt, rất muốn thoát khổ đặng hưởng lạc, kì vọng nơi Phật tôi gia hộ để giải thoát khỏi khổ, như thế gọi là giác ngộ, quay đầu. Còn nếu như nhận khổ làm vui, chấp ảo làm chân mới là đảo điên.
 

Dương Sinh: Thưa đã như vậy, thì làm cách nào để nhờ Phật dẫn độ hầu thoát khổ?
 

Tế Phật: Duy chỉ có một đường “niệm Phật, học Phật”.
 

Dương Sinh: Thưa chỉ đơn giản có vậy thôi sao?

Phật Tôn Kính: Một tiếng A Di Đà liền tới nước cực lạc. Học Phật dù chỉ thấy hình tượng, song với Phật chân thật cũng chỉ là một.

 

Dương Sinh: Lời đức Phật tôn kính dạy thực là quá siêu diệu, xin ngài giảng giải rõ hơn để cho đệ tử thấu tỏ.


Phật Tôn Kính: Niệm Phật ban đầu mỗi niệm chẳng quên, cuối cùng niệm quá ắt quên. Còn niệm A Di Đà Phật, niệm tới tự tính chân Phật, niệm lâu thành Phật, trước tự niệm làm Phật, niệm lâu thành chân, ngày sau người đời tự nhiên niệm mình làm Phật. Một lòng không loạn, một lời không sai, với Phật A Di Đà tâm tâm tương ứng, cho nên nói: “Một tiếng A Di Đà liền tới nước cực lạc”. Đã nhận tự mình là Phật, giác ngộ tâm tính, niệm Phật một lần ắt Phật hiện ra trước mắt, nhích chân một cái tới liền đất tĩnh.


Chúng sinh nghiệp nặng, phiền não đa đoan, cất tiếng niệm Phật, khí đau khổ tuôn ra, khổ nghiệp giảm bớt đó là chỗ siêu diệu của sự niệm Phật. Phật có giới luật, quy củ, nghi thức, nếu như nhất nhất học được, đều chỉ là một, tự chứng niết bàn, thành đạt chính đẳng chính giác.
Dương Sinh: Niệm Phật khí đau khổ tuôn ra, nhờ đó nhẹ bớt khổ nghiệp thì quả là một phương thuốc tuyệt diệu trị bệnh tâm linh. Thưa đệ tử chưa được rõ khi chúng sinh niệm Phật, cảm giác của ngài ra sao?


Phật Tôn Kính: Chúng sinh bái thọ quy y niệm Phật để giải thoát nỗi ưu phiền trần tục, để khỏi vọng niệm, để hiện tâm Phật, lúc này tâm tôi cùng với kẻ niệm tôi cùng tương ứng, ba kiếp nghiệp trói nghe danh hiệu Phật cung kính lễ bái ắt Phật cứu độ, cho nên thành tâm niệm Phật
có thể tiêu tai giải nghiệp trấn tĩnh được tâm tính. Khi chúng sinh niệm Phật, hang trống truyền thanh âm tai tôi nghe thấy, tâm Phật cảm động, sẽ tới cứu ngay.

 

Dương Sinh: Thưa đệ tử từng nghe nói niệm Phật thì có thể đeo theo nghiệp lên sống ở thế giới cực lạc, có đúng vậy không?
 

Phật Tôn Kính: Vãng sinh đeo theo nghiệp cũng không miễn được hết nghiệp chướng, phải một lòng niệm Phật, gặp hoàn cảnh nào tâm đạo vẫn vững bền ắt là vào được thế giới cực lạc, rồi còn phải tu luyện thêm ở đó tới khi nghiệp lắng trong mới hóa sinh nơi đất tĩnh.

Nghiệp chướng nếu không hết như màn che lấp cửa, chẳng thể thấy sự sáng nổi, tôi dùng ánh sáng Phật phổ chiếu, khiến thân họ trong sạch, tâm họ sáng sủa, tất cả ác nghiệp tan, liền vào ngay đất Phật. Nơi đây còn có rất nhiều viện tu đạo, sở tiêu nghiệp chuyên để cho những người còn đeo nghiệp dùng mà tu luyện. Kẻ vãng sinh đeo theo nghiệp là tại lí do trước khi tạo nghiệp và sau khi quy y họ đều không niệm Phật một lòng niệm Phật sám hối tiền nghiệp tôi sẽ cảm ứng sự tâm thành của họ mà cứu độ. Nếu như chỉ có niệm Phật, nhưng lại tái tạo các ác nghiệp, không biết sám hối, thì sự niệm danh hiệu Phật sẽ như mây che núi, chôn vùi mất sự chân thực của nó, vì vậy không thể đeo theo nghiệp vãng sinh nơi đất tĩnh. Do đó kẻ tu pháp
môn tĩnh thổ điểm quan trọng số một là tĩnh khẩu, tĩnh tâm, tĩnh thân ắt gần được đất tĩnh. Lại còn phải tích thiện tu đức chẳng thể khẩu Phật mà tâm không Phật, phải cả tâm lẫn khẩu đều phục Phật, chớ có giảng giải nói miệng suông. Tôi thấy chúng sinh đời mạt pháp mê đắm ngũ uẫn, luân hồi sáu nẻo, rồi vận trời đổi thay, thời đại ngày một mới, vật chất hưng thịnh, xa hoa bừa bãi, bốn mươi tám đại nguyện không thực hiện nổi. Vì phổ độ chúng sinh đặc biệt khai mở pháp môn, khuyên người một lòng niệm Phật, Phật pháp giản dị tu hành mau chóng. Chúng sinh nếu như không biết tu trì, sợ rằng khi không còn thân muôn kiếp chẳng khôi phục nổi. Phật vốn chí công, mặc dù đã vào cửa Phật, miệng tụng Di Đà nhưng tâm rắn rết thì Phật cũng chẳng dám tới gần dẫn độ, Phật rất từ tâm, chỉ tại mình tự xa lánh Phật. Bởi vậy mong rằng chúng sinh từ nay nếu đi trên đất tĩnh ắt có ngày nghiệp trần dứt sạch, vạn vật vứt bỏ, hủy diệt linh căn.


Dương Sinh: Nhờ ơn đức Phật kính tôn đã từ bi khai mở phương tiện pháp môn, nên có rất nhiều chúng sinh không kể nam phụ lão ấu tay lần tràng hạt, miệng vang vang niệm Phật thật chí tình, khiến mọi người kính nể. Cứ theo như đệ tử nhận xét thì niệm Phật có thể vãng sinh thế giới cực lạc, ý nghĩa quả là vi diệu. Kính xin đức tôn kính khai mở trí huệ thêm cho đệ tử.
Phật Tôn Kính: Phật không nói sằng, niệm Phật có thể siêu thăng. Còn có thể siêu thăng cực lạc không, thì xin trả lời là niệm Phật để đánh đuổi tạp niệm giúp tâm linh an tịnh, do đó không phản bội đạo quy, con người khi tạo ác nghiệp là lúc miệng quên mất Phật A Di Đà. Bởi vậy nếu
ngày đêm tụng “A Di Đà Phật”, miệng tụng tâm tưởng, lâu dần tâm với khẩu là một, Phật tính hiển lộ trừ được ác căn mầm đạo ló, đất tĩnh cây bồ đề mọc lớn. Niệm Phật khiến tâm thần quên nỗi thống khổ phiền não, có tác dụng sản sinh thiền định, cho nên tĩnh tức là định, định có thể sinh tuệ và thấy Phật, tinh thần an vui, tâm linh có chỗ gởi gấm. Lúc niệm Phật tâm sinh khí an hòa thanh tịnh, điều hợp được hành vi bất chính tàn bạo, đánh tan trược khí tụ ở bộ đầu cứu rỗi âm linh. Niệm Phật cũng như thế gian hòa tấu âm nhạc, người nghe cảm thấy thanh thoát nhẹ nhàng quên tất cả những nỗi phiền não rối ren, thống khổ bất an. Bởi vậy khuyên kẻ tu đạo, kẻ bệnh hoạn, kẻ tâm thần bất ổn hãy chăm niệm Phật chắc chắn sẽ hiệu nghiệm, xa rời khổ đau đạt được yên vui.


Dương Sinh: Đức kính tôn dạy quá đúng, niệm Phật, tưởng Phật, biết Phật, thấy Phật, tức là Phật, niệm hoài niệm mãi, không quên lời Phật dạy, nhất định sẽ thành Phật.

Thưa đức kính tôn cảnh thế giới cực lạc tây phương đẹp đẽ quá mức, thưa đệ tử muốn giới thiệu với chúng sinh có được không?
 

Phật Tôn Kính: Đất này phàm trần không có nổi, thanh tĩnh trang nghiêm vô cùng vi diệu, lầu gác nguy nga hàng hàng lớp lớp, tất cả đều tuyệt diệu, quý báu, thanh nhã, tinh khiết, thơm tho lạ thường. Nước đức trong ao quý tẩy rửa tâm trần đầy bụi bặm, nhạc trời không cần tấu vẫn thường trổi vang, khí hậu không nóng không lạnh hoàn toàn thích nghi, quần áo ăn uống chỉ mới nghĩ trong đầu là có ngay trước mặt, chim quý hót véo von. Thuyết pháp về không khổ, vô thường, vô ngã, gió thổi vi vu trong rừng cây kẽ lá, tất cả âm thanh đều hết sức vi diệu vì tiếng đó là tiếng pháp vang dội. Lục căn thanh tĩnh dứt sạch phiền não, bụi bặm, bao nỗi khổ nhọc trần gian không nổi dậy, trí tuệ thăng tiến thâm đạt thực tướng, thần thông tự tại sống thọ vô cùng, hết mọi khổ đau được mọi sung sướng.

Giờ tôi xin hướng dẫn Dương Thiện Sinh dạo thăm các thắng cảnh.
 

Dương Sinh: Cảm tạ sự hướng dẫn của đức tôn kính, đệ tử thường ước mong được lên thế giới cực lạc, bữa nay có kì duyên lên được đây phải xem cho thỏa để cuộc hành trình khỏi uổng phí.
 

Phật Tôn Kính: Thế giới tây phương cực lạc nơi người phàm sau khi qua đời được về an nghỉ, cảnh sắc tuyệt diệu khác hẳn trần gian. Dương Sinh đi theo tôi.
 

Dương Sinh: Thưa vâng, xin đi theo đức tôn kính... Phía trước có một cái ao rộng lớn, trong ao nở đầy các loại hoa đủ màu sắc coi đẹp mê hồn, bên ao cắm một cái bảng đề ba chữ “Thất Bảo Trì” tức là ao có bảy cái quý, vàng ngọc huyhoàng.

Tế Phật: Đây là ao Thất Bảo, nước trong đó là nước tám công đức, dưới đáy ao là cát vàng phủ ngập, nước này lànước “sống” diệu dụng vô cùng.


Dương Sinh: Thưa tại sao lại gọi nước trong ao là nước tám công đức rất diệu dụng?
 

Phật Tôn Kính: Nước “sống” là nước Phật, là nước tám công đức, tính nước biến hóa vô cùng. Người muốn vãng sinh đất yên ắt phải tắm và uống nước tám công đức này mới có thể thanh tĩnh. Người đời nếu như học tám công đức này nhất định sẽ được vãng sinh nơi đất tĩnh, chẳng
cần phải trải qua sự tu luyện nước tám công đức ở đây.

 

Nước tám công đức gồm có:
1. Lắng trong: Tâm cảnh của người lắng trong tinh khiết, không ngầu đục sự ô uế.
2. Trong mát: Tâm người cần sự thanh tĩnh mát mẻ, không có khí tối tăm nặng trược phiền 

não.
3. Ngọt ngào đẹp đẽ: Tâm người phải ngọt ngào đẹp đẽ, như nước ngọt ngào uống ngon lành, kết được nhiều thiện duyên.
4. Nhẹ nhàng mềm mại: Tâm người phải thanh nhẹ uyển chuyển, không thể cứng cỏi. Nước này phải nhẹ và chảy lên không thể như nước thế gian nặng và chảy xuống.
5. Nhuần thấm: Tâm người không thể khô cứng, nóng nảy, phải ban nhiều ân huệ cho người, như nước tưới mát vạn vật.
6. An vui hòa hài: Tâm người phải an vui hòa hài, như nước không dậy sóng, êm đềm ở trong, không chìm đắm và trôi chảy mất.
7. Dẹp bỏ lo lắng: Tâm người phải trừ bỏ nỗi lo được lo mất, nước này ngoài việc giải khát còn có thể giải đói diệu dụng vô cùng.
8. Tăng thêm lợi ích: Tâm người phải hướng thượng học nhiều để mở mang kiến thức, bồi bổ trí tuệ, có ích cho sự giác ngộ đạo lí. Dùng nước này giải khát tắm rửa thân tâm thanh tĩnh, trí tuệ vô thượng, ơn ích vô cùng tận.


Nước tám công đức ở thế giới cực lạc diệu dụng vô cùng, người đời nếu như mỗi ngày học tám công đức này cùng niệm danh hiệu tôi, tự nhiên có phần dành sẵn trên đất tĩnh, chẳng cần phải tắm gội nước tám đức để tẩy rửa đào luyện thân tâm. Kẻ đeo theo nghiệp tới đất tĩnh ắt sẽ
phải trải qua sự rèn luyện của nước pháp này mới có thể qua cửa.

Dương Thiện Sinh có muốn xuống ao tắm rửa mình mẩy không?
Dương Sinh: Hiện tại trong ao có rất nhiều người đang tắm rửa, không quen biết đệ tử chẳng dám xuống.
Phật Tôn Kính: Chớ e ngại, nước tám công đức là nước pháp tẩy rửa sạch tội lỗi ác nghiệp thật là cơ hội tốt lành chớ để mất uổng.
Dương Sinh: Thưa đã như vậy, đệ tử xin xuống... A, nước mát quá, ngâm mình xuống thân nặng trở thành nhẹ liền, giống như chim bay trên trời tắm gió xuân, toàn thân mát mẻ khoan khoái nhẹ nhàng phơi phới, cảm thấy như là thân không nợ nần thanh thoát, loại nước thật kì diệu.


Phật Tôn Kính: Dương Sinh thử uống vài hớp coi, chắc chắn sẽ có cảm giác lạ lùng.
 

Dương Sinh: Tuy nước đã tắm song vẫn cực kì trong, thử uống vài hớp nước pháp xem sao? A, uống vào bụng như băng giá, khí từ trong cơ thể phóng ra giống như bay lên nhẹ nhàng phơi phới.
 

Phật Tôn Kính: Siêu thăng thực là mau, như phi cơ phun khí lúc cất cánh trên phi đạo. Người đời bình thường nếu như tu tám công đức này, chắc chắn sẽ có cảm giác như
bữa nay, vãng sinh đất tĩnh chẳng khó. Kẻ một lòng niệm Phật, nếu như có nghiệp chướng, ắt phải trải qua sự tắm rửa nước này để tu luyện, kẻ nghiệp nặng mới gặp nước này có cảm giác như bị lóc da, ban đầu đau đớn dần dần trở thành dễ chịu cho tới khi thoát thai hoán cốt mới thực sự được tiêu dao nơi miền đất tĩnh cực lạc.

 

Dương Sinh: Trong ao hoa sen năm màu nở đầy vô cùng đẹp đẽ, tại sao những kẻ ngâm mình tu luyện trong nước, số lượng hoa sen bao quanh lại kẻ nhiều người ít?
 

Phật Tôn Kính: Mỗi tiếng niệm Phật là một đóa sen, khi chúng sinh niệm Phật, khí lực và nước miếng tức linh khí cùng nước pháp ứa ra hóa thành bông sen, do đó nước tám công đức vốn là nước từ trong miệng kẻ niệm Phật tức nước pháp tích tụ, hoa sen tượng trưng cho danh hiệu
Phật, nên niệm càng nhiều hoa sen nở càng lắm. Kẻ niệm Phật thành tựu sẽ cưỡi hoa sen phóng khí bay thẳng lên cõi cực lạc. Những người đó tu luyện tại đây, thời gian không giống nhau, có người nửa năm có người một năm phải căn cứ đúng theo nghiệp chướng nặng nhẹ mà phân định. Nếu như y phục ô uế dùng nước tám công đức giặt giũ ô uế càng nhiễm nặng, càng tốn nhiều thì giờ còn ngược lại ắt rất dễ dàng. Trong ao này đầu tiên lo giải thoát khổ đau chuyển thành hoan lạc, một sớm tội lỗi ác nghiệp tẩy rửa sạch trong, tâm thân nhẹ nhàng ngồi trên hoa sen do công phu niệm Phật trở thành tiêu dao đất tĩnh, đó gọi là cửa pháp nơi đất tĩnh. Bữa nay Dương Thiện Sinh phụng mệnh viết sách phổ độ chúng sinh tôi mới đặc biệt tiết lộ dấu tích chân thực này. Mong chư đệ tử Phật tu học Phật kinh hãy giải thích đất yên theo nghĩa chân thực này.


Tế Phật: Tâm tĩnh ắt đất cực lạc yên, mong thế nhân hãy ra sức công phu nơi mảnh đất tâm, quét dọn cho thật sạch sẽ chớ để bụi bám, ắt nhà mình là đất tĩnh há còn cầu tây phương cực lạc nữa ư? Niệm Phật học Phật tự nhiên thành Phật, đệ tử Phật hãy mau giác ngộ. Bữa nay được nghe đức kính tôn chỉ giáo nhiều điều hữu ích, giờ xin cáo từ.
Dương Sinh hãy chuẩn bị.
 

Dương Sinh: Cảm tạ đức tôn kính đã ban cho đệ tử nước tám công đức, thân tâm được thanh tĩnh, ơn ích quá nhiều, kính lạy giã từ.
 

Phật Tôn Kính: Đất yên ở trước mắt, mong người đời chớ lạc hướng.
 

Dương Sinh: Thưa con đã lên đài sen, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Services
About
Portfolio
Contact
bottom of page